Nấu cho một người khó hơn nấu cho bốn người, dù nghe ngược. Rau bán theo bó, công thức viết cho gia đình, và nấu xong một mình ăn không hết thì thừa.
Thêm nữa, ăn một mình thì dễ bỏ bữa hoặc ăn qua loa. Bài này nói về cả hai vấn đề: kỹ thuật và thói quen.
Mua cho một người
Mua ở chợ thì mua được lượng nhỏ. Ưu thế lớn so với siêu thị.
Nói rõ mình mua ít. Người bán thường sẵn lòng.
Mua vài loại nhỏ hơn là một loại nhiều. Đa dạng và ít thừa.
Chọn loại giữ được lâu. Củ, bí, cà rốt.
Rau lá mua lượng rất nhỏ. Đủ hai ngày.
Đi chợ hai ba lần mỗi tuần nếu tiện. Rau luôn tươi và ít bỏ.
Mua chung với hàng xóm hoặc bạn cùng nhà. Chia đôi một bó.
Mua rau đã cắt sẵn ở siêu thị nếu tiện hơn. Đắt hơn nhưng bỏ ít hơn.
Tính ra có khi rẻ hơn mua nhiều rồi bỏ. Làm phép tính thật.
Rau trữ đông rất hợp với người sống một mình. Lấy đúng phần cần.
Giá đỗ tự làm cũng rất hợp. Mẻ nhỏ và nhanh.
Vài chậu rau thơm giải quyết hẳn vấn đề rau thơm. Nhóm bỏ phí nhiều nhất.
Ghi lại thứ hay bỏ phí. Rồi ngừng mua thứ đó.
Một tháng là ra danh sách. Và tiết kiệm thấy rõ.
Nấu lượng nhỏ
Dùng chảo và nồi nhỏ. Nồi lớn nấu ít thì cháy và khó canh.
Một chảo nhỏ và một nồi nhỏ là đủ. Bộ tối thiểu.
Nấu một món chính và một món rau. Không cần mâm đầy.
Hoặc một món có cả hai. Xào chung, canh có đạm.
Cơm nấu một lần cho hai ba bữa. Nồi cơm nhỏ hoặc nấu bằng nồi thường.
Chia cơm ra hộp ngay khi còn nóng. Rồi để nguội và cất.
Món kho nấu một nồi nhỏ ăn hai ngày. Càng để càng ngấm.
Canh nấu vừa một bát to. Đừng nấu nồi lớn.
Rau xào thì nấu từng bữa. Nó không để được.
Nấu dư một chút cho bữa trưa hôm sau. Tiết kiệm một lần nấu.
Nhưng đừng nấu dư quá. Ăn lại ba bữa liền thì chán.
Hai bữa là mức nhiều người chịu được. Ba bữa thì nên đổi món.
Đổi cách chế biến cho phần thừa. Rau luộc thừa đem xào.
Cùng nguyên liệu mà khác món thì đỡ chán. Mẹo đơn giản.
Dùng hết một bó rau
Chia bó rau thành hai ba bữa ngay khi mua về. Cất riêng.
Bữa một: xào hoặc luộc. Phần tươi nhất.
Bữa hai: nấu canh. Rau hơi héo vẫn được.
Bữa ba: cho vào mì hoặc cháo. Phần còn lại.
Hoặc ngâm phần còn lại. Với loại ngâm được.
Hoặc trữ đông phần còn lại. Với loại dùng nấu.
Nấu một nồi canh dùng hết phần cuối. Canh nhận được mọi thứ.
Cơm rang cũng vậy. Món dọn tủ.
Lên kế hoạch cho cả bó ngay khi mua. Trước khi cất vào tủ.
Nghĩ trước ba mươi giây là đủ. Và nó tránh được phần lớn bỏ phí.
Không mua thêm khi trong tủ còn rau. Dùng hết rồi mới mua.
Kiểm tủ trước khi ra chợ. Nguyên tắc quen thuộc.
Người sống một mình dễ quên thứ trong tủ. Vì không ai nhắc.
Dán danh sách lên cánh tủ. Cách đơn giản để nhớ.
Giữ thói quen ăn đủ
Ăn một mình thì dễ bỏ bữa. Đây là vấn đề thật và phổ biến.
Không ai chờ nên dễ hoãn. Rồi thành ăn vặt hoặc ăn khuya.
Đặt giờ ăn cố định. Dù chỉ là bữa đơn giản.
Ngồi vào bàn thay vì ăn đứng. Bữa ăn ra bữa ăn.
Bày ra đĩa thay vì ăn thẳng từ nồi. Nghe nhỏ nhưng có tác dụng.
Nấu cho mình cũng đáng được làm tử tế. Không phải chỉ khi có khách.
Không xem điện thoại suốt bữa. Ăn không biết mình ăn gì.
Rủ bạn bè ăn cùng thỉnh thoảng. Nấu cho hai người dễ hơn cho một.
Hoặc ăn cùng qua cuộc gọi. Nhiều người làm và thấy dễ chịu.
Nấu một món mình thật sự thích mỗi tuần. Để bữa ăn không chỉ là việc phải làm.
Đừng để bữa ăn thành thứ qua loa mãi. Nó ảnh hưởng nhiều hơn người ta nghĩ.
Nếu bạn hay bỏ bữa và thấy mệt kéo dài thì nên đi khám. Có thể có nguyên nhân khác.
Ăn uống thất thường kéo dài không phải chuyện nhỏ. Nhất là khi kèm mệt hoặc sụt cân.
Nhưng với phần lớn người thì vài thói quen nhỏ là đủ. Giờ cố định và ngồi vào bàn.
Vài món hợp cho một người
Cơm với đậu hũ chiên và rau luộc. Mười phút.
Mì trộn rau sống và nước sốt. Không cần nhiều bếp.
Canh rau nấu suông với cơm. Bữa nhẹ.
Cơm rang rau củ với cơm nguội. Dùng hết đồ thừa.
Cháo rau củ. Ấm và dễ ăn.
Bánh mì kẹp đậu hũ và rau. Không cần bếp nhiều.
Nấm xào với cơm. Nhanh và đậm.
Bún trộn với rau thơm và đậu phộng. Mát và nhanh.
Salad rau củ với đậu. Không cần bếp.
Món kho nhỏ ăn hai bữa. Nấu một lần.
Xoay năm sáu món này là đủ cho một tuần. Không chán.
Thêm một món mới mỗi tháng. Danh sách lớn dần.
Ghi lại món mình thích. Lúc mệt không phải nghĩ.
Nấu cho một người là một kỹ năng riêng. Và nó học được như mọi kỹ năng khác.